<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
               xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
               xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
               xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
               xmlns:admin="http://webns.net/mvcb/"
               xmlns:rdf="http://www.w3.org/1999/02/22-rdf-syntax-ns#"
               xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/">
            <channel>
                <title>
                	                    	TKaraoke Forums - Recent Topics                                    </title>
                <link>https://www.tkaraoke.com/forums/</link>
                <description>TKaraoke Discussion Board</description>
                <language>en-US</language>
                <lastBuildDate>Sat, 27 Jun 2026 06:31:23 +0000</lastBuildDate>
                <generator>wpForo</generator>
                <ttl>60</ttl>
                					                    <item>
                        <title>Danh ca Lệ Thu: Sự nghiệp lẫy lừng, đời tư lận đận</title>
                        <link>https://www.tkaraoke.com/forums/tu-lieu/danh-ca-le-thu-su-nghiep-lay-lung-doi-tu-lan-dan/</link>
                        <pubDate>Fri, 26 Jun 2026 10:05:07 +0000</pubDate>
                        <description><![CDATA[Sau Thái Thanh, Lệ Thu cũng giã từ cõi tạm. Liệu sau thế hệ vàng ấy, âm nhạc Việt Nam còn có thể tìm lại một &quot;Tiếng hát vàng mười&quot; như Lệ Thu?
Đằng sau danh hiệu &quot;Tiếng hát vàng mười&quot;...
D...]]></description>
                        <content:encoded><![CDATA[<p><strong>Sau Thái Thanh, Lệ Thu cũng giã từ cõi tạm. Liệu sau thế hệ vàng ấy, âm nhạc Việt Nam còn có thể tìm lại một "Tiếng hát vàng mười" như Lệ Thu?</strong></p>
<p><strong>Đằng sau danh hiệu "Tiếng hát vàng mười"...</strong></p>
<p>Danh ca Lệ Thu tên thật là Bùi Thị Oanh, sinh năm 1943 tại Hải Phòng. 10 tuổi, bà theo gia đình di cư vào Sài Gòn, theo học bậc trung học Pháp tại trường Les Lauriers.</p>
<p>Kỳ thực, cô nữ sinh Bùi Thị Oanh khi ấy không hề có ý định theo nghiệp ca sĩ. Năm 1959, trong lần đi ăn sinh nhật ở nhà hàng Bồng Lai, được bạn bè vận động, Bùi Thị Oanh đánh liều lên sân khấu hát ca khúc Tà áo xanh (khi ấy có tên Dang dở) - một tình khúc nổi tiếng của Đoàn Chuẩn.</p>
<p class="container-item" style="text-align: center"><img src="https://www.tkaraoke.com/wp-content/uploads/2026/06/ca-si-le-thu-1.jpg" /></p>
<p style="text-align: center"><em>Lệ Thu thời trẻ</em></p>
<p>Tiếng hát của cô nữ sinh Oanh khiến vị giám đốc nhà hàng đắm đuối. Ông nhận ra đây là giọng trời phú nên hết lời thuyết phục theo nghề ca sĩ. Ban đầu, Bùi Thi Oanh từ chối vì biết gia đình chắc chắn phản đối; song vì ông chủ tuyên bố ký độc quyền với phòng trà của mình cùng mức lương hấp dẫn 1 triệu đồng/tháng nên đã nhận lời, lấy tên là Mộng Thu. Sau đó vì thấy chữ "Mộng" quê mùa quá mới đổi thành Lệ Thu.</p>
<p>Như vậy, vốn dĩ, cái tên Lệ Thu không được bà đặt có chủ đích. Đơn giản là, để giấu bố mẹ đi hát, bà chọn bừa một cái tên. Giới văn nghệ Sài Gòn khi ấy chia làm hai cách hiểu: Thứ nhất, "lệ thu" có nghĩa là "nước mắt mùa thu".</p>
<p>Người tiêu biểu cho cách hiểu này là cố nhạc sĩ Phạm Duy. Ông viết ca khúc Nước mắt mùa thu tặng riêng Lệ Thu trong đó có ca từ: Nước mắt mùa thu khóc than một mình / Một đời ca sĩ hát trong buồn tênh / Giọng ca buồn bã vào trong đời úa.</p>
<p>Bên cạnh đó, chính Lệ Thu lại thích cách giải nghĩa thứ hai, tức "lệ" có nghĩa là đẹp, "lệ thu" là mùa thu đẹp đẽ, mỹ lệ.</p>
<p class="container-item" style="text-align: center"><img src="https://www.tkaraoke.com/wp-content/uploads/2026/06/ca-si-le-thu-4.jpg" /></p>
<p> </p>
<p>Song dù với nghĩa nào, trùng hợp một cách kỳ diệu, 60 năm sự nghiệp của Lệ Thu luôn gắn chặt hoặc với các tình khúc buồn, giai điệu đẹp (lệ); hoặc với các ca khúc về mùa thu (thu). Các nhạc phẩm bất hủ qua giọng hát Lệ Thu có: Xin còn gọi tên nhau; Thu sầu; Mùa thu chết; Thu, hát cho người; Hương xưa... Nhà văn Mai Thảo nhận định: "Lệ Thu bất tử với Hương xưa".</p>
<p>Nói thêm về Lệ Thu và nhạc Trịnh, khán giả chỉ công nhận 2 nàng thơ của cố nhạc sĩ là Khánh Ly và Hồng Nhung. Nhưng thực tế, giới chuyên môn nhận định, Lệ Thu xứng đáng là người hát nhạc Trịnh hay thứ nhì chỉ sau Khánh Ly và nhỉnh suýt soát hơn Ngọc Lan. Trịnh Công Sơn từng nói, Lệ Thu hát bài Hạ trắng của ông hay nhất.</p>
<p>Ngoài bài Nước mắt mùa thu của Phạm Duy kể trên, ít ai biết, bài Lệ đá trứ danh (thơ: Hà Huyền Chi; nhạc: Trần Trịnh) cũng được "biếu không" Lệ Thu.</p>
<p> </p>
<p>Nói để thấy, vốn dĩ, với giọng hát trời phú, Lệ Thu đã mang định mệnh của một ngôi sao. Từ khán giả bình dân đến giới chuyên môn, giới nhà văn, nhà báo Sài Gòn thập niên 60 - 70 đều mê đắm bà. Lệ Thu hát toàn phòng trà, vũ trường top đầu.</p>
<p><strong>Đời tư Lệ Thu có nhiều nốt trầm đẫm lệ</strong></p>
<p>Sau này, khi định cư Mỹ, Lệ Thu từng bước tiến đến đỉnh cao trong sự nghiệp. Lệ Thu cùng Thái Thanh và Khánh Ly vượt lên trên cả hàng danh ca, là bộ ba huyền thoại của nền tân nhạc Việt Nam.</p>
<p> </p>
<p class="container-item" style="text-align: center"><img src="https://www.tkaraoke.com/wp-content/uploads/2026/06/ca-si-le-thu-2.jpg" /></p>
<p> </p>
<p>Trái với sự nghiệp lẫy lừng, đời tư Lệ Thu có nhiều nốt trầm đẫm lệ. Ba cuộc hôn nhân của bà lần lượt tan vỡ vì lấy nhầm chồng trăng hoa, bạc bẽo. Khán giả đồn đoán những bài thu ca thê lương bà hát đã vận vào đời danh ca.</p>
<p>Sau 3 lần đò, Lệ Thu thôi tìm bạn đời. Các con gái trưởng thành, có gia đình riêng, bà lại sống một mình an nhiên, tĩnh tại. Bà cô đơn nhưng không cô độc, thi thoảng buồn nhưng không bi quan. Ca sĩ Quang Thành nói, trước mọi người, Lệ Thu luôn giữ nụ cười trên môi và trong ánh mắt. Song biết đâu, chỉ là bà giỏi giấu nỗi buồn sâu kín vào trong.</p>
<p>Sự nghiệp Lệ Thu trải dài hơn 60 năm nhưng bà chưa từng chịu cảm giác hẩm hiu xuống dốc. Một số bầu show hải ngoại thông tin cho VietNamNet, Lệ Thu vẫn là ngôi sao đến cuối đời, giữ vị trí đặc biệt trong các chương trình lớn nhỏ.</p>
<p class="container-item" style="text-align: center"><img src="https://www.tkaraoke.com/wp-content/uploads/2026/06/ca-si-le-thu-3.jpg" /></p>
<p style="text-align: center"><em>Lệ Thu an nhiên tuổi thất thập cổ lai hy.</em></p>
<p>Lệ Thu vốn giọng nữ trung trầm (mezzo-alto), giọng bà thời trẻ ít khào nhưng vẫn đanh, sắc lạnh, có đủ vang - rền - nền - nẩy tuyệt vời. Về già, màu giọng bà tối dần, khào hơn, sâu và lạnh thêm, như tải cả một đời mình vào từng câu hát.</p>
<p>Người chị cả của bộ ba nữ danh ca huyền thoại là Thái Thanh ra đi đầu tiên, giờ đến Lệ Thu giã từ cõi tạm. Khán giả lo lắng Khánh Ly sẽ buồn, sốc, nhất là ca sĩ Quang Thành kể, danh ca luôn miệng gọi "Thu ơi" khi hay tin dữ. Liệu sau thế hệ vàng ấy, âm nhạc Việt Nam còn có thể tìm lại một "Tiếng hát vàng mười" như Lệ Thu?</p>
<p style="text-align: right"><strong> Nguồn vietnamnet</strong></p>]]></content:encoded>
                        <category domain="https://www.tkaraoke.com/forums/"></category>                        <dc:creator>Mưa Đêm</dc:creator>
                        <guid isPermaLink="true">https://www.tkaraoke.com/forums/tu-lieu/danh-ca-le-thu-su-nghiep-lay-lung-doi-tu-lan-dan/</guid>
                    </item>
                                        <item>
                        <title>Truyện ngắn: Nuôi má</title>
                        <link>https://www.tkaraoke.com/forums/truyen/truyen-ngan-nuoi-ma/</link>
                        <pubDate>Wed, 24 Jun 2026 15:43:51 +0000</pubDate>
                        <description><![CDATA[Từ hồi nhận chuyện chăm má, chú Hai thấy lòng nặng như đeo đá. Là con trai một, hai cô em gái thì nhà nghèo, cơm ăn còn chưa đủ no. Chú biết má đã dành cả đời để lo cho chú với mấy đứa em, h...]]></description>
                        <content:encoded><![CDATA[<p><strong>Từ hồi nhận chuyện chăm má, chú Hai thấy lòng nặng như đeo đá. Là con trai một, hai cô em gái thì nhà nghèo, cơm ăn còn chưa đủ no. Chú biết má đã dành cả đời để lo cho chú với mấy đứa em, hình ảnh má tảo tần, một thân một mình nuôi con khôn lớn cứ hiện lên rõ mồn một trong đầu.</strong></p>
<p>Giờ má già yếu, chú biết mình là chỗ dựa duy nhất của má. Nhưng mà, cái trách nhiệm đó cũng kéo theo không ít lo âu.</p>
<p>Tối đó, sau khi đưa má vô phòng nằm nghỉ, chú Hai ngồi lặng lẽ bên cái bàn gỗ cũ kỹ. Ngoài sân, ánh trăng nhạt rọi xuống, trải dài trên những tán lá xoài khẽ rung rinh theo làn gió. Không gian im phăng phắc, chỉ còn tiếng dế rỉ rả nghe như hòa vô cái trăn trở trong lòng chú.</p>
<p>“Liệu mình làm nổi hông ta? Mình có đủ sức khỏe, đủ nhẫn nại để lo cho má hông?” – chú tự hỏi, ánh mắt nhìn xa xăm qua khung cửa sổ nơi mấy vì sao lấp lánh trên nền trời đêm.</p>
<p>Những câu hỏi cứ lẩn quẩn trong đầu, làm chú không khỏi băn khoăn. Chú biết rằng lo cho má không chỉ là trách nhiệm mà còn là một hành trình dài, đầy thử thách. Chú phải bỏ hết những thú vui riêng, những dự định tuổi già mà chú từng mơ ước. Mấy buổi đánh cờ, đi câu cá với bạn bè hay những chuyến du lịch xa, giờ đây tất cả chỉ còn là ký ức dang dở.</p>
<p>Vợ chú, người từng cùng chú chia ngọt sẻ bùi suốt bao năm, giờ lại không ủng hộ quyết định của chú.</p>
<p>- Anh nghĩ kỹ chưa? Chăm má già đâu phải chuyện dễ. Anh còn sức khỏe đâu mà gánh hết mọi thứ? Hai cô gái của má sao không đưa má về nuôi? - cô nói, giọng đầy nghi ngại.</p>
<p>Chú nhìn cô, giọng trầm nhưng cương quyết:</p>
<p>- Anh nghĩ kỹ rồi. Má hy sinh cả đời vì anh. Nếu giờ anh không lo cho má, thì ai lo? Má chỉ có một, em à.</p>
<p>Nhưng cô không đồng tình, thở dài rồi quay đi:</p>
<p>- Anh cố chấp như vậy, em cũng hổng biết nói gì nữa.</p>
<p>Từ đó, cô ít ghé nhà. Mỗi lần tới, cô mang theo sự lạnh nhạt, xa cách.</p>
<p>Những ngày đầu chăm má, chú Hai không khỏi cảm thấy cô đơn. Nhà có má nhưng thiếu vắng bóng dáng người vợ, làm chú thấy trống trải lạ thường. Những buổi chiều khi mặt trời khuất dần sau hàng tre, ánh hoàng hôn đỏ rực phủ lên mái nhà cũ kỹ, lòng chú lại dâng lên nỗi buồn khó tả. Một tối nọ, má gọi từ trong phòng:</p>
<p>- Hai ơi, má khát nước.</p>
<p>Chú vội đứng dậy, rót ly nước ấm mang vô.</p>
<p>- Má uống từ từ nghen, coi chừng nóng! – chú nói nhỏ nhẹ.</p>
<p>Má nhìn chú, ánh mắt xúc động:</p>
<p>- Má làm phiền con quá hông?</p>
<p>Chú cười, lắc đầu:</p>
<p>- Má đừng nói vậy. Lo cho má là chuyện đương nhiên mà.</p>
<p>Bên ngoài, gió thổi qua những tán cây mang theo mùi hương dìu dịu của hoa nhài nở muộn. Tiếng lá xào xạc như lời động viên thầm lặng giúp chú vững lòng hơn. Lòng chú lúc này là sự pha trộn giữa quyết tâm và lo âu. Quyết tâm vì thương má, còn lo âu vì sợ mình không làm tròn bổn phận.</p>
<p>Chú phải học cách nấu mấy món hợp với sức khỏe của má, cách đỡ má khi má đi đứng, và cả cách đối mặt với những thay đổi trong tính tình của má. Có lần khi chú nấu cháo cho má, má bỗng nổi giận:</p>
<p>- Tao nói tao hổng ăn cháo, sao mày cứ nấu cháo hoài? – má la lớn, giọng bực bội.</p>
<p>Chú bình tĩnh giải thích:</p>
<p>- Má ơi, dạ dày má yếu, bác sĩ dặn phải ăn cháo cho dễ tiêu. Con chỉ muốn tốt cho má thôi.</p>
<p>Nhưng má vẫn giận, quay đi không nói thêm lời nào. Những lúc như vậy, chú chỉ biết thầm nghĩ: “Má già rồi, tính tình thay đổi là chuyện thường. Mình phải thương má nhiều hơn”.</p>
<p>Dù gặp không ít khó khăn, tình thương má đã giúp chú vượt qua. Chú chọn đối diện với trách nhiệm, chấp nhận từ bỏ những thú vui riêng để sống vì má. Mỗi lần thấy má ăn ngon, ngủ yên, lòng chú lại nhẹ nhõm, cảm thấy mọi mệt mỏi đều tan biến.</p>
<p>Những ngày tháng chăm má là chuỗi cảm xúc đan xen giữa vui và buồn. Chú dậy sớm đi chợ, mua từng bó rau, miếng cá tươi rồi về nấu món má thích. Khi dìu má ra sân hóng gió, nghe má kể chuyện xưa, chú thấy lòng mình vui lạ.</p>
<p>Nhưng không phải lúc nào mọi thứ cũng êm đẹp. Khi má yếu đi, má hay đòi về quê:</p>
<p>- Tao hổng ở đây nữa, tao muốn về nhà tao!</p>
<p>Chú nhẹ nhàng ngồi bên má, giải thích:</p>
<p>- Má ơi, quê xa lắm. Má về đó ai lo cho má? Ở đây có con lo từng bữa ăn, giấc ngủ mà.</p>
<p>Má im lặng rồi khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn còn chút giận dỗi.</p>
<p>Những lúc như vậy, chú vừa thương má, vừa thấy bất lực. Nhưng thay vì buồn lòng, chú chọn kiên nhẫn hơn. Chú thầm nghĩ: “Chỉ cần má còn ở đây, mình sẽ làm tất cả”.</p>
<p>Những đêm khuya khi mọi thứ chìm vào tĩnh lặng, chú thường ngồi bên hiên nhà. Ánh trăng rọi xuống sân, tiếng gió rì rào qua những ngọn tre như lời an ủi dịu dàng. Chú ngước nhìn bầu trời đầy sao, lòng tự hỏi: “Mình làm đúng hông? Mình có thể tiếp tục hông?”.</p>
<p>Nhưng mỗi lần nhìn má ngủ yên, chú lại thấy lòng dịu lại như những ngọn gió mát lành xua tan đi cái nóng bức của ngày hè. Những ngày tháng chăm má cứ thế trôi qua, mỗi ngày là một thử thách nhưng cũng là một bài học về tình thương và sự kiên nhẫn.</p>
<p>Rồi một ngày khi mùa xuân vừa chớm về, những cánh mai vàng trước sân bắt đầu bung nở, má yếu hẳn đi. Hơi thở của má ngày càng mệt nhọc, ánh mắt má dần mờ đi nhưng vẫn cố gắng nhìn chú Hai.</p>
<p>- Hai ơi, má… má sắp đi rồi.</p>
<p>Chú Hai vội nắm lấy tay má, giọng nghẹn ngào:</p>
<p>- Má đừng nói vậy. Má còn sống với con, con vẫn còn lo cho má mà.</p>
<p>Má khẽ lắc đầu, nụ cười mệt mỏi nhưng đầy mãn nguyện:</p>
<p>- Má yên tâm rồi. Con là đứa con hiếu thảo, má không còn gì hối tiếc nữa.</p>
<p>Ngoài kia, gió xuân thổi qua mang theo hương hoa cỏ dịu dàng như lời tiễn đưa nhẹ nhàng dành cho má. Má ra đi trong vòng tay của chú Hai giữa một buổi sáng bình yên khi ánh nắng đầu xuân vừa len lỏi qua những tán lá.</p>
<p>Những ngày sau đó, chú Hai vẫn sống trong căn nhà nhỏ, chăm sóc khu vườn mà má từng yêu thích. Mỗi sáng khi ánh nắng soi rọi lên những luống rau xanh, chú lại nhớ đến má, nhớ đến những ngày tháng chăm sóc má dù vất vả nhưng đong đầy ý nghĩa.</p>
<p>Có hôm, đứng trước hiên nhà, nhìn cánh chim bay ngang bầu trời, chú Hai mỉm cười, lòng thầm nhủ: “Má ơi, má yên tâm. Con sẽ sống những ngày còn lại của cuộc đời mình thật tốt như má từng mong muốn”.</p>
<p>Và thế, hành trình chăm sóc má đã khép lại nhưng tình thương và sự hy sinh của chú Hai vẫn mãi là một câu chuyện đẹp, một bài học về lòng hiếu thảo giữa cuộc đời.</p>
<p>Thời gian trôi qua, người vợ của chú cũng yếu dần. Các con quyết định đưa cô vào viện dưỡng lão. Ngồi một mình trong căn phòng nhỏ, cô nhớ lại những năm tháng trước đây khi chú quyết định chăm má. Cô từng trách móc, từng xa cách. Nhưng giờ đây, cô mới hiểu lòng chú.</p>
<p>Một ngày nọ, chú ghé thăm cô. Cô nhìn chú, giọng run run:</p>
<p>- Anh khỏe hông? Em xin lỗi, ngày đó em đã sai.</p>
<p>Chú mỉm cười, ánh mắt vẫn dịu dàng:</p>
<p>- Đừng nói vậy, em. Anh chưa bao giờ trách em.</p>
<p>Câu nói ấy như xoa dịu nỗi ân hận trong lòng cô. Cô nhìn chú, đôi mắt rưng rưng: Nếu được làm lại, em sẽ ở bên anh, cùng anh chăm má.</p>
<p>Chú cười bao dung:</p>
<p>- Quá khứ đã qua, điều quan trọng là hiện tại. Em hãy giữ gìn sức khỏe, anh vẫn luôn ở đây.</p>
<p>Bóng chiều buông xuống, cả hai ngồi lặng lẽ bên nhau, chia sẻ chút yên bình cuối đời.</p>
<p style="text-align: right"><br /><strong>Theo Báo Giác Ngộ</strong></p>]]></content:encoded>
                        <category domain="https://www.tkaraoke.com/forums/"></category>                        <dc:creator>Trăng Khuyết</dc:creator>
                        <guid isPermaLink="true">https://www.tkaraoke.com/forums/truyen/truyen-ngan-nuoi-ma/</guid>
                    </item>
                                        <item>
                        <title>Ca khúc &quot;Mười Năm Tái Ngộ&quot;</title>
                        <link>https://www.tkaraoke.com/forums/tu-lieu/ca-khuc-muoi-nam-tai-ngo/</link>
                        <pubDate>Wed, 24 Jun 2026 15:28:27 +0000</pubDate>
                        <description><![CDATA[Mười Năm Tái Ngộ là một ca khúc nhạc quê hương, được sáng tác bởi nhạc sĩ Thanh Sơn vào năm 1967

Nội dung là câu chuyện về hai người lính, cũng là hai người bạn thân từ thuở còn ngồi chun...]]></description>
                        <content:encoded><![CDATA[<p><a href="https://lyric.tkaraoke.com/14522/muoi_nam_tai_ngo.html" target="_blank" rel="noopener"><strong>Mười Năm Tái Ngộ</strong></a> là một ca khúc <strong>nhạc quê hương</strong>, được sáng tác bởi nhạc sĩ <strong><a href="https://lyric.tkaraoke.com/1115/thanh_son/" target="_blank" rel="noopener">Thanh Sơn</a></strong> vào năm <strong>1967</strong></p>
<p class="container-item" style="text-align: center"><img src="https://www.tkaraoke.com/wp-content/uploads/2026/06/202606241659-muoi-nam-tai-ngo.webp" /></p>
<p>Nội dung là câu chuyện về hai người lính, cũng là hai người bạn thân từ thuở còn ngồi chung ghế nhà trường, đã từng gắn bó với nhau như hình với bóng. Trải qua 10 năm dâu bể, sau khi lưu lạc theo những ngả đường khác nhau của dòng đời, không ngờ họ lại được tái ngộ nhau tại cùng một đơn vị. Cuộc đời hợp rồi tan, tan lại hợp, thấm thoắt 10 năm qua, đôi bạn chung lớp chung trường năm xưa nay trở thành những người bạn chung chí hướng. Hai người lính ngồi hàn huyên, kể nhau nghe chuyện đời với những biến cố đã xảy ra trong 10 năm cách biệt. Ở ngoài kia trời đang buông “tuyết sương rơi lạnh đầy”, như là một khung cảnh lạnh lẽo nơi sa trường đầy mùi tử khí, nhưng trong lòng họ đượm nồng hơi ấm với niềm vui bất ngờ được gặp lại người bạn thân năm cũ, cùng nhau ngồi bên ly cafe đen để ôn lại chuyện xa xưa, dưới khói thuốc vờn bay mờ hư ảo.</p>
<p><strong>Suốt đêm không ngủ bên tách cà phê đen chúng ta ôn chuyện đời.</strong><br /><strong>Ngày mình còn thơ in như hình với bóng phút giây chưa hề rời.</strong><br /><strong>Xuân qua mấy lần chôn kín chuyện xa xưa</strong><br /><strong>Tình cờ gặp nhau hai đứa cùng đơn vị</strong><br /><strong>Không ngăn được nỗi mừng</strong><br /><strong>Anh kể tôi nghe ngày anh mới ra trường.</strong></p>
<p>Cuộc gặp gỡ, hai người bạn ngồi ôn lại chuyện đời bên tách cà phê đen xuyên suốt cả đêm. Thời gian mười năm cách biệt, tuyết sương phủ lạnh nhưng vẫn không làm phai nhạt đi ân tình sâu nặng.</p>
<p><strong>Xa cách nhau mấy năm rồi nhắc chuyện xưa thấy buồn!</strong><br /><strong>Thuở học trò ngồi chung lớp bây giờ chung chí hướng</strong><br /><strong>Tôi kể anh nghe bọn mình lúc chia tay</strong><br /><strong>Đếm mùa Xuân trôi giã từ ấu thơ</strong><br /><strong>Mười năm cách biệt, mười năm nhung nhớ</strong><br /><strong>Thấy thương nhau phút này.</strong></p>
<p>Họ cùng nhắc về những ngày tháng thanh bình đã qua, những kỷ niệm êm đềm và lời hẹn ước cũ. </p>
<p>Bài hát là lời tri ân gửi đến tình bạn bè cao đẹp trong thời chiến, thể hiện nỗi niềm hoài niệm và khát vọng về một cuộc sống hòa bình, sum vầy</p>
<p>Xem đầy đủ lời bài nghe các sĩ trình bày ca khúc <a href="https://lyric.tkaraoke.com/14522/muoi_nam_tai_ngo.html" target="_blank" rel="noopener"><strong>Mười Năm Tái Ngộ</strong></a></p>
<p> </p>
<p> <em>* Hình ảnh và một vài thông tin tham khảo từ nguồn Thúy Nga Paris By Night</em></p>
<p> </p>]]></content:encoded>
                        <category domain="https://www.tkaraoke.com/forums/"></category>                        <dc:creator>Mưa Đêm</dc:creator>
                        <guid isPermaLink="true">https://www.tkaraoke.com/forums/tu-lieu/ca-khuc-muoi-nam-tai-ngo/</guid>
                    </item>
                                        <item>
                        <title>Về bài hát &quot;Nghìn Trùng Xa Cách&quot;</title>
                        <link>https://www.tkaraoke.com/forums/tu-lieu/ve-bai-hat-nghin-trung-xa-cach/</link>
                        <pubDate>Wed, 24 Jun 2026 10:09:08 +0000</pubDate>
                        <description><![CDATA[Nghìn trùng xa cách là một trong những tình khúc hay nhất của nhạc sĩ Phạm Duy. Bài hát này nhạc sĩ sáng tác sau khi &quot;mối tình đồng trinh duy nhất&quot; với người đẹp T...]]></description>
                        <content:encoded><![CDATA[<p class="container-item" style="text-align: center"><img src="https://www.tkaraoke.com/wp-content/uploads/2026/06/202606221701-nghin-trung-xa-cach.webp" /></p>
<p> </p>
<p><strong><a href="https://lyric.tkaraoke.com/14913/nghin_trung_xa_cach.html" target="_blank" rel="noopener">Nghìn trùng xa cách</a></strong> là một trong những tình khúc hay nhất của nhạc sĩ <a href="https://lyric.tkaraoke.com/1058/pham_duy/" target="_blank" rel="noopener">Phạm Duy</a>. Bài hát này nhạc sĩ sáng tác sau khi "mối tình đồng trinh duy nhất" với người đẹp Tây lai” Alice, từ tạ ông để đi lấy chồng sau Tết Mậu Thân (1968). Phạm Duy bước chân vào lĩnh vực ca nhạc khi ở lứa tuổi thanh niên, anh là ca sĩ chuyên hát nhạc của Văn Cao trong gánh hát Đức Huy – Charlot Miều đi lưu diễn từ Bắc chí Nam. Năm 1944, gánh hát Đức Huy – Charlot Miều dừng chân Phan Thiết. Với ca khúc “Buồn tàn thu” của Văn Cao, nam ca sĩ Phạm Duy đã lọt vào mắt xanh Hélène, người góa phụ mang hai dòng máu Việt – Anh. Nàng sống ở Suối Kiết, một đồn điền, cách Phan Thiết không xa, với mẹ già và hai người con là Alice (gái) và Roger (trai). Hélène đẹp, sung mãn và từng trải. Phạm Duy như bị “hớp hồn” trước vẻ đẹp “Tây lai” của Hélène. Hai người quấn quýt, đắm say. Họ yêu nhau như chưa bao giờ được yêu. Cuộc tình chóng vánh, tan biến vào hư vô. Chàng và nàng chia tay, mỗi người, mỗi ngả. Phạm Duy tiếp tục bước chân phiêu lãng, giang hồ.</p>
<p><span>10 năm sau. Hélène và Phạm Duy bất ngờ gặp nhau giữa Sài Gòn hoa lệ. Cố nhân xưa giờ đã có gia đình. Hélène mời Phạm Duy về nhà mình trên đường Trần Hưng Đạo. Phạm Duy ngỡ ngàng khi nhìn thấy Alice (tên Việt là Lệ Lan). Cô bé bây giờ là một thiếu nữ, giống mẹ như đúc, đẹp rạng ngời như thiên thần. Dường như ông đã “chao đảo” và mất hồn ngay từ ánh mắt đầu tiên của Alice. Người Sài Gòn ngày ấy có thú vui dã ngoại. Cuối tuần, Phạm Duy lái xe hơi đến đón Alice đi chơi vùng ngoại ô. Trong những lúc đó, “chú Phạm Duy” trở thành người bạn tri kỷ để Alice kể chuyện, những tâm sự ngây ngô của một cô gái chớm tuổi dậy thì. Alice mê âm nhạc, thi ca. Nàng rất thích những ca khúc Tình ca, Tình hoài hương, Tình kỹ nữ, Bên cầu biên giới… của Phạm Duy. Một chiều mùa thu 1957, Phạm Duy chính thức tỏ tình với Alice và được nàng ban cho một cái “ừ” lặng lẽ.</span></p>
<p><span>Phạm Duy kể, lúc đó ông quyết định, mối tình này cũng phải cao thượng như cuộc tình giữa ông và Hélène. Đã gần 10 năm vì quá mê mải soạn nhạc tình tự quê hương, ông không soạn một bản nhạc tình nào cả. Phạm Duy không ngờ trong một thời gian ngắn lại gặp được tình yêu. Ông không lẩn tránh, dù biết không giữ được nó suốt đời. Cuộc tình khởi sự bằng bài “Thương tình ca” (1956). Là một nghệ sĩ, Phạm Duy cần tình yêu để sáng tác, giống như con người cần khí trời để thở. Nhưng vì chênh lệch tuổi tác, không muốn làm phiền những người chung quanh, một lần nữa, ông cố gắng tránh mọi đụng chạm về xác thịt, để rồi hãnh diện để nói rằng, nàng vẫn là một trinh nữ khi rời xa tôi để lên xe hoa về nhà chồng. Trong hơn 10 năm (1956-1968), nhạc tình của Phạm Duy đều là những bài viết cho nàng như Ngày đó chúng mình, Đừng xa nhau, Cỏ hồng, Nha Trang ngày về… Là một người rất yêu thơ, trước khi xa nhau, nàng đã viết tới 300 bài thơ để tặng Phạm Duy. Những bài thơ của Alice đã được Phạm Duy phổ thành những tình khúc sau này.</span></p>
<p>Sau Tết Mậu Thân (1968), Alice từ tạ Phạm Duy để lấy chồng. Sau này, Phạm Duy nhớ lại: "Qua một lá thư viết bằng bút chì, nàng giã từ tôi, không buồn rầu nuối tiếc, không ân hận xót xa. Xong rồi, mối tình của tôi phải chấm dứt ở đây rồi. Tôi soạn bài “Nghìn trùng xa cách”, coi như lời tiễn biệt người yêu”.</p>
<p>Nếu trước đó, tình yêu trong nhạc Phạm Duy được hòa quyện vào thiên nhiên như “Dạ lai hương” (1953), “Chiều về trên sông” (1956), “Mưa rơi” (1960)..., thì thời gian sau, ông đã dồn nhiều cảm xúc vào giai điệu đầy hoài niệm, những ký ức của một thời “tình xanh khi chưa lo sợ” trong  “Nghìn trùng xa cách”:</p>
<p>“…Đứng tiễn người vào dĩ vãng</p>
<p>nhạt màu</p>
<p>Sẽ có chẳng nhiều đớn đau</p>
<p>Nối gót người vào dĩ vãng nhiệm mầu</p>
<p>Có lũ kỷ niệm trước sau…”</p>
<p>Những ngày thương nhau, Alice đã tặng Phạm Duy một vạt tóc nâu được cắt ra từ mái tóc rất đẹp của nàng cùng với cánh hoa ép nhân kỷ niệm sinh nhật của ông. Bởi thế, khi xa nhau, Phạm Duy thương xót:</p>
<p>“…Vài cánh xương hoa nằm ép trong thơ</p>
<p>Rồi sẽ tan như bụi mờ</p>
<p>Vạt tóc nâu khô còn chút thơm tho</p>
<p>Thả gió bay đi tìm…”</p>
<p>Ca khúc “<strong><a href="https://lyric.tkaraoke.com/14913/nghin_trung_xa_cach.html" target="_blank" rel="noopener">Nghìn trùng xa cách</a></strong>” được xem là một trong những tình khúc hay nhất về cuộc tình giữa Phạm Duy và Alice, đỉnh cao của nhạc tình Phạm Duy. Giai điệu của ca khúc đã đạt đến đỉnh sầu:</p>
<p>“Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi</p>
<p>Còn gì đâu nữa mà khóc với cười</p>
<p>Mời người lên xe về miền quá khứ</p>
<p>Mời người đem theo toàn vẹn</p>
<p>thương yêu…”.</p>
<p style="text-align: right"><strong>Theo Văn Khoa CAND</strong></p>]]></content:encoded>
                        <category domain="https://www.tkaraoke.com/forums/"></category>                        <dc:creator>Mưa Đêm</dc:creator>
                        <guid isPermaLink="true">https://www.tkaraoke.com/forums/tu-lieu/ve-bai-hat-nghin-trung-xa-cach/</guid>
                    </item>
                                        <item>
                        <title>Tâm sự của Hoàng Thanh Tâm về &quot;Tháng Sáu Trời Mưa&quot;</title>
                        <link>https://www.tkaraoke.com/forums/tu-lieu/tam-su-cua-hoang-thanh-tam-ve-thang-sau-troi-mua/</link>
                        <pubDate>Tue, 23 Jun 2026 09:35:47 +0000</pubDate>
                        <description><![CDATA[Đây là bản tình ca đã gắn liền với cuộc đời sáng tác của tôi. Và cũng là nhạc phẩm gây nhiều ngộ nhận nhất! Vì không phải ai cũng biết đúng tên tác giả của bài hát này.
Năm 1987, khi vẫn cò...]]></description>
                        <content:encoded><![CDATA[<p>Đây là bản tình ca đã gắn liền với cuộc đời sáng tác của tôi. Và cũng là nhạc phẩm gây nhiều ngộ nhận nhất! Vì không phải ai cũng biết đúng tên tác giả của bài hát này.</p>
<p>Năm 1987, khi vẫn còn sinh sống tại thủ đô Canberra ở Úc. Một buổi chiều cuối tuần tháng sáu êm ả, tôi lang thang vào thư viện Quốc Gia (National Library), và bất ngờ tìm thấy tập thơ Nguyên Sa, quy tụ những bài thơ tình tôi và những bạn trung học Pétrus Ký đã chuyền tay nhau trong lớp để cùng đọc…</p>
<p>Những kỷ niệm thời hoa mộng bỗng dưng hiện về tràn ngập trong ký ức tôi, với biết bao nhớ thương, tiếc nuối của một thời áo trắng sân trường. Tôi đã photocopy bài “Tháng Sáu Trời Mưa” của Nguyên Sa trong tập thơ và mang về nhà để nghiền ngẩm.</p>
<p>Trong niềm cảm xúc dâng trào của đêm mưa tháng sáu tại Canberra, từ trong căn hộ nhỏ bé dành cho người độc thân(Bedsitter) ở O’Connor, tôi đã trải lòng mình bằng những note nhạc chứa chan kỷ niệm của một thời niên thiếu, qua những vần thơ của thi sĩ Nguyên Sa, để rồi từ đó, tình khúc “Tháng Sáu Trời Mưa” đã ra đời…</p>
<p class="container-item" style="text-align: center"><img src="https://www.tkaraoke.com/wp-content/uploads/2026/06/hoang-thanh-tam-blog-1.jpg" /></p>
<p>Nhạc phẩm này nằm trong Album tình ca "Hoàng Thanh Tâm 2" gồm 12 tình khúc mang chủ đề: “Khúc Nhạc Sầu Cho Em”, phần hòa âm &amp; phối khí của nhạc sư Lê Văn Thiện, do trung tâm Giáng Ngọc phát hành tại Hoa Kỳ năm 1987.</p>
<p>Theo một thông lệ bất thành văn, những nhạc phẩm nổi tiếng thường thường phải được những ca sĩ hàng đầu và tên tuổi lừng lẩy như : Thái Thanh, Khánh Ly, Lệ Thu, Tuấn Ngọc vv… thâu âm đầu tiên.</p>
<p>Thật may mắn cho tôi, dù Thái Hiền không phải là một ca sĩ đang ăn khách lúc đó, nhưng cô đã giúp tôi chắp cánh cho bài hát bay thật xa, được phổ biến sâu rộng trong quần chúng, để trở thành một trong những nhạc phẩm bất hủ trong kho tàng âm nhạc Việt Nam.</p>
<p style="text-align: right"><strong>Nguồn : Hoàng Thanh Tâm Blog</strong></p>]]></content:encoded>
                        <category domain="https://www.tkaraoke.com/forums/"></category>                        <dc:creator>Mưa Đêm</dc:creator>
                        <guid isPermaLink="true">https://www.tkaraoke.com/forums/tu-lieu/tam-su-cua-hoang-thanh-tam-ve-thang-sau-troi-mua/</guid>
                    </item>
                                        <item>
                        <title>Chân dung tác giả thật sự của ca khúc nổi tiếng “Tháng Sáu Trời Mưa” khiến khán giả ngỡ ngàng</title>
                        <link>https://www.tkaraoke.com/forums/tu-lieu/chan-dung-tac-gia-that-su-cua-ca-khuc-noi-tieng-thang-sau-troi-mua-khien-khan-gia-ngo-ngang/</link>
                        <pubDate>Mon, 22 Jun 2026 03:45:46 +0000</pubDate>
                        <description><![CDATA[Danh ca Phương Dung “vỡ mộng” về thần tượng, kể lại ấn tượng khó quên với thi sĩ “Áo lụa Hà Đông”.
Thi sĩ Nguyên Sa tên thật là Trần Bích Lan, sinh tại Hà Nội. Ông là nhà thơ, nhà báo, và l...]]></description>
                        <content:encoded><![CDATA[<h4>Danh ca Phương Dung “vỡ mộng” về thần tượng, kể lại ấn tượng khó quên với thi sĩ “Áo lụa Hà Đông”.</h4>
<p>Thi sĩ Nguyên Sa tên thật là Trần Bích Lan, sinh tại Hà Nội. Ông là nhà thơ, nhà báo, và là một giáo sư triết học nổi tiếng của Sài Gòn trước năm 1975. Năm 1949, ông du học Pháp và ở tại Provins. Năm 1953, ông đậu tú tài Pháp và lên Paris để ghi danh học triết tại Đại Học Sorbonne. Thời gian du học ở Pháp, có nhiều buổi chia ly đã trở thành nguồn cảm hứng để Nguyên Sa viết thành các bài thơ nổi tiếng.</p>
<p class="container-item" style="text-align: center"><img src="https://www.tkaraoke.com/wp-content/uploads/2026/06/ao-lua-ha-dong-sheet-202606221031.webp" /></p>
<p style="text-align: center"><em>Bài thơ “Áo lụa Hà Đông” của tác giả Nguyên Sa được phổ nhạc thành ca khúc bất hủ trong lòng người yêu nhạc</em></p>
<p>Từ thập niên 70 trở đi, tên tuổi Nguyên Sa bừng sáng trong giới âm nhạc khi những bài thơ của ông được các nhạc sĩ phổ nhạc. Nổi bật nhất là các tình khúc của Ngô Thụy Miên với thơ Nguyên Sa như “Áo lụa Hà Đông”, “Tuổi 13”, “Tình khúc tháng sáu”, “Paris có gì lạ không em?”... và nhiều tác phẩm thơ được Phạm Duy, Phạm Đình Chương, Song Ngọc, Hoàng Thanh Tâm “chắp thêm cánh vàng bay xa”, trở thành mẫu mực về sự giao hòa thơ, nhạc. Cùng với năm tháng, những bài thơ đi vào những trang sử thi ca và những bài hát trở thành bất hủ. Bút danh Nguyên Sa được ông sử dụng ngay trong những ngày đầu làm thơ ở Pháp, với ý nghĩa là ông tự cho rằng mình chỉ là một con số không, như là một hạt cát nguyên sơ (Sa nghĩa là cát).</p>
<p>Nói về ca khúc nổi tiếng “Tháng sáu trời mưa”, biên tập Minh Đức cho biết bài thơ của Nguyên Sa được hai nhạc sĩ phổ nhạc. Ngô Thụy Miên có phổ nhạc bài thơ này của thi sĩ Nguyên Sa vào năm 1984. Nhưng khi bản phổ nhạc của Hoàng Thanh Tâm ra đời năm 1987 mang tên “Tháng sáu trời mưa” với câu hát mở đầu nổi tiếng “Tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt. Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa”, nhiều khán giả lầm tưởng nhạc phẩm “Tháng sáu trời mưa” phổ thơ Nguyên Sa, nhạc Hoàng Thanh Tâm là sáng tác của Ngô Thụy Miên, hoặc xảy ra sự lẫn lộn tên tác giả giữa hai nhạc phẩm cùng tựa này.</p>
<p>“Hai ca khúc cùng mang âm hưởng lãng mạn của dòng nhạc xưa, đều được viết vào thập niên 80. Hai nhạc sĩ đều không biết bài này đã được người kia phổ nhạc, họ có chung cảm nhận về bài thơ, từ đó mỗi người có cách khác nhau để chọn lựa những câu thơ, chỉnh sửa thơ theo ý nhạc. Ngô Thụy Miên phổ “Tháng sáu trời mưa” đến hai lần, phiên bản đầu không phổ biến. Sau đó, “Tình khúc tháng sáu” được thu âm và nổi tiếng hơn”, biên tập Minh Đức giải thích.</p>
<p class="container-item" style="text-align: center"><img src="https://www.tkaraoke.com/wp-content/uploads/2026/06/202602221032.webp" /></p>
<p style="text-align: center"><em>Danh ca Phương Dung và biên tập Minh Đức trò chuyện về tác giả Nguyên Sa</em></p>
<p>Xuất hiện trong “Chân dung cuộc tình”, danh ca Phương Dung cũng chia sẻ về một kỷ niệm với nhà thơ Nguyên Sa: “Chồng của Phương Dung là bà con với bên ngoại của anh Nguyên Sa. Giới trẻ thập niên 60 tôn sùng thi sĩ, nhạc sĩ. Nhiều nữ sinh thời ấy thường chuyền tay nhau những áng thơ của Nguyên Sa. Tôi cũng như bao nữ sinh mơ mộng về thần tượng. Ngay từ cái tên đẹp Nguyên Sa và qua bài thơ “Áo lụa Hà Đông”, tôi tưởng tượng người thi sĩ ấy một chàng trai phong nhã, đẹp trai, cao ráo nhưng đến khi tôi gặp ông ngoài đời thì như bong bóng vỡ đầy tay. Thần tượng trong lòng tôi sụp đổ bởi ông không phải là người đẹp trai như tôi tưởng tượng”.</p>
<p>Tiếp đến, biên tập Minh Đức kể về nội dung trong cuốn hồi ký của Nguyên Sa. Trong đó, ông trải lòng cuộc hôn nhân với người vợ tên Nga, đặc biệt là về đám cưới nghèo của hai người khi ở Pháp. Ca khúc “Paris có gì lạ không em?” (thơ Nguyên Sa, nhạc Ngô Thụy Miên) được viết thời điểm Nguyên Sa sang Pháp du học và gặp gỡ định mệnh của đời ông là bà Thúy Nga. Năm 1956, hai ông bà về nước. Nguyên Sa mang một Paris với “sông Seine, tháp Eiffel, những cặp tình nhân, giáo đường sương mù” viết lên những dòng thơ trong “Paris có gì lạ không em?”.</p>
<p style="text-align: right"><strong>Theo Thúy Vi (danviet)</strong></p>]]></content:encoded>
                        <category domain="https://www.tkaraoke.com/forums/"></category>                        <dc:creator>Mưa Đêm</dc:creator>
                        <guid isPermaLink="true">https://www.tkaraoke.com/forums/tu-lieu/chan-dung-tac-gia-that-su-cua-ca-khuc-noi-tieng-thang-sau-troi-mua-khien-khan-gia-ngo-ngang/</guid>
                    </item>
                                        <item>
                        <title>Tháng Sáu Trời Mưa</title>
                        <link>https://www.tkaraoke.com/forums/tu-lieu/thang-sau-troi-mua/</link>
                        <pubDate>Mon, 22 Jun 2026 01:26:49 +0000</pubDate>
                        <description><![CDATA[Tháng Sáu Trời Mưa là một ca khúc nhạc trữ tình, được sáng tác bởi thơ Nguyên Sa và Hoàng Thanh Tâm phổ nhạc.
-&gt; Xem thêm Chân dung tác giả thật sự của ca khúc nổi tiếng “Tháng Sáu Trời ...]]></description>
                        <content:encoded><![CDATA[<p><a title="xem lời bài hát Tháng Sáu Trời Mưa" href="https://lyric.tkaraoke.com/16782/thang_sau_troi_mua.html" target="_blank" rel="noopener"><strong>Tháng Sáu Trời Mưa</strong></a> là một ca khúc nhạc trữ tình, được sáng tác bởi thơ <a href="https://poem.tkaraoke.com/10021/nguyen_sa/" target="_blank" rel="noopener">Nguyên Sa</a> và <a href="https://lyric.tkaraoke.com/1639/hoang_thanh_tam/" target="_blank" rel="noopener">Hoàng Thanh Tâm</a> phổ nhạc.</p>
<p>-&gt; Xem thêm <a href="https://www.tkaraoke.com/forums/tu-lieu/chan-dung-tac-gia-that-su-cua-ca-khuc-noi-tieng-thang-sau-troi-mua-khien-khan-gia-ngo-ngang/" target="_blank" rel="noopener">Chân dung tác giả thật sự của ca khúc nổi tiếng “Tháng Sáu Trời Mưa” khiến khán giả ngỡ ngàng</a></p>
<p>Bài thơ <strong><a title="xem bài thơ tháng sáu trời mưa" href="https://poem.tkaraoke.com/31988/thang_sau_troi_mua.html" target="_blank" rel="noopener">Tháng Sáu Trời Mưa</a></strong> được nhà thơ <a href="https://poem.tkaraoke.com/10021/nguyen_sa/" target="_blank" rel="noopener">Nguyên Sa</a> sáng tác vào năm 1959, bao gồm 32 câu thơ với đề tài tình yêu đôi lứa.</p>
<p>Bài thơ được nhạc sĩ <a href="https://lyric.tkaraoke.com/1133/ngo_thuy_mien/" target="_blank" rel="noopener">Ngô Thụy Miên</a> phổ nhạc vào năm 1984, ca sĩ Hải Lý thể hiện đầu tiên. Trước năm 1975, nhạc sĩ Ngô Thụy Miên sáng tác <strong><a href="https://lyric.tkaraoke.com/17649/tinh_khuc_thang_sau.html" target="_blank" rel="noopener">Tình khúc tháng sáu</a></strong> cũng dựa trên ý thơ Tháng Sáu Trời Mưa được yêu thích qua giọng hát của ca sĩ Khánh Hà.</p>
<p>Ba năm sau, nhạc sĩ <strong>Hoàng Thanh Tâm</strong> cũng phổ nhạc cho bài thơ này khi ông còn sống ở thủ đô Canberra, Úc. Vào một buổi chiều tháng sáu ông vào thư viện Quốc gia và tìm thấy tập thơ Nguyên Sa mà ông và bạn bè đã đọc. Những cảm xúc và những kỷ niệm chợt ùa về trong một đêm mưa tháng sáu, Hoàng Thanh Tâm đã sáng tác Tháng Sáu Trời Mưa.</p>
<p><strong>Tháng Sáu Trời Mưa</strong> được ca sĩ Thái Hiền thể hiện lần đầu tiên trong album <strong>Tình Ca Hoàng Thanh Tâm 2</strong>, gồm 12 tình khúc mang chủ đề: <strong>Khúc Nhạc Sầu Cho Em</strong>, phần hòa âm và phối khí của nhạc sư <strong>Lê Văn Thiện</strong>, do trung tâm <strong>Giáng Ngọc</strong> phát hành tại Hoa Kỳ năm 1987. Ngay khi vừa ra mắt, bài hát đã trở thành hiện tượng và được yêu thích tại hải ngoại. Hai năm sau, <strong>Hoàng Thanh Tâm</strong> thực hiện album thứ ba mang chủ đề <strong>Tháng Sáu Trời Mưa</strong> và được <strong>Ngọc Lan</strong> thể hiện.</p>
<p> </p>
<p>Nhạc Sĩ <strong>Hoàng Thanh Tâm</strong> viết trên blog của mình:<br /><br />"Có nhiều người ở Việt Nam cũng như hải ngoại lầm tưởng nhạc phẩm "Tháng sáu trời mưa" phổ thơ Nguyên Sa do ca sĩ Thái Hiền đầu tiên trình bày là sáng tác của NS Ngô Thụy Miên?!!! Thật sự thì NS Ngô Thụy Miên cũng có phổ nhạc bài thơ này của thi sĩ Nguyên Sa vào năm 1984. Nhưng khi bản phổ nhạc của Hoàng Thanh Tâm ra đời năm 1987 và tạo thành một hiện tượng, thì xảy ra sự lẫn lộn tên tác giả giữa 2 nhạc phẩm cùng tựa này!<br /><br />Nói rõ hơn là có một số người khi “nghe” và “hát” bài “Tháng Sáu Trời Mưa” bản phổ nhạc của Hoàng Thanh Tâm thì cứ khăng khăng cho rằng tác giả là Ngô Thụy Miên (Vì NTM cũng phổ nhạc bài này!). Và cũng ít ai biết được rằng bài thơ này có tới 2 nhạc sĩ phổ nhạc là Ngô Thụy Miên và Hoàng Thanh Tâm. Trong số những người biết bài "Tháng Sáu Trời Mưa" của Hoàng Thanh Tâm, thì lại không biết còn một bản nữa của Ngô Thụy Miên. Ngược lại những người biết nhạc sĩ Ngô Thụy Miên có phổ nhạc bài "Tháng Sáu Trời Mưa", thì không được nghe chính bài hát của NTM qua tiếng hát duy nhất của ca sĩ Hải Lý, mà chỉ được nghe bản phổ nhạc của HTT! Nên cứ nghĩ bản nhạc mình đang nghe là của NS NTM!<br /><br />Điển hình như trên diễn đàn bentre forum tại Mỹ, ngay cả những người trong ban điều hành trang web, đều bị nhầm lẫn tên tác giả.(xem thêm thư tác giả gởi bên dưới)<br /><br />Riêng bản thân tôi, khi tôi phổ nhạc bài thơ “Tháng Sáu Trời Mưa” của thi sĩ Nguyên Sa năm 1987 tại Canberra, Úc Châu. Tôi không hề biết NS Ngô Thụy Miên đã phổ nhạc bài này năm 1984, tức là trước đó 3 năm. Cho đến vài năm sau (khoảng 1990/1991) khi biết NS NTM cũng phổ nhạc bài này, thì tôi cứ nghĩ nhạc phẩm này được viết sau bản phổ thơ của tôi. Mãi đến năm 2003, qua những thông tin trên mạng tôi mới biết NS NTM viết bài này vào năm 1984, trước tôi 3 năm. Có nhiều người ở Việt Nam cũng như hải ngoại lầm tưởng nhạc phẩm "Tháng sáu trời mưa" phổ thơ Nguyên Sa do ca sĩ Thái Hiền đầu tiên trình bày là sáng tác của NS Ngô Thụy Miên?!!! Thật sự thì NS Ngô Thụy Miên cũng có phổ nhạc bài thơ này của thi sĩ Nguyên Sa vào năm 1984. Nhưng khi bản phổ nhạc của Hoàng Thanh Tâm ra đời năm 1987 và tạo thành một hiện tượng, thì xảy ra sự lẫn lộn tên tác giả giữa 2 nhạc phẩm cùng tựa này!<br /><br />Cho đến vài năm sau (khoảng 1990/1991) khi biết NS NTM cũng phổ nhạc bài này, thì tôi cứ nghĩ nhạc phẩm này được viết sau bản phổ thơ của tôi. Mãi đến năm 2003, qua những thông tin trên mạng tôi mới biết NS NTM viết bài này vào năm 1984, trước tôi 3 năm. "</p>]]></content:encoded>
                        <category domain="https://www.tkaraoke.com/forums/"></category>                        <dc:creator>Mưa Đêm</dc:creator>
                        <guid isPermaLink="true">https://www.tkaraoke.com/forums/tu-lieu/thang-sau-troi-mua/</guid>
                    </item>
                                        <item>
                        <title>Nhạc Sĩ Nguyễn Văn Đông và những điều chưa nói hết</title>
                        <link>https://www.tkaraoke.com/forums/tu-lieu/nhac-si-nguyen-van-dong-va-nhung-dieu-chua-noi-het/</link>
                        <pubDate>Fri, 19 Jun 2026 09:22:22 +0000</pubDate>
                        <description><![CDATA[Nhân một lần về thăm Việt Nam, nhà văn Bích Huyền kiêm xướng ngôn viên đài VOA có nhờ tôi đem vài món quà biếu ông nên tôi có cơ duyên gặp và tiếp xúc với ông tại nhà riêng. Tiện thể, cô nhờ...]]></description>
                        <content:encoded><![CDATA[<p class="container-item" style="text-align: center"><img src="https://www.tkaraoke.com/wp-content/uploads/2026/06/nguyen-van-dong-4.jpg" /></p>
<div>Nhân một lần về thăm Việt Nam, nhà văn Bích Huyền kiêm xướng ngôn viên đài VOA có nhờ tôi đem vài món quà biếu ông nên tôi có cơ duyên gặp và tiếp xúc với ông tại nhà riêng. <br />Tiện thể, cô nhờ tôi ghé thăm và viết bài về ông. <br />Nhà ông nho nhỏ trên đường Nguyễn Trọng Tuyển, Phú Nhuận, phía trước có chiếc xe bán bánh mì ổ do phu nhân ông là cô Nguyệt Thu đứng bán. <br />Cô rất dễ thương và hiếu khách. Cô cũng là người đầu ấp tay gối đã chăm sóc ông suốt quãng đời còn lại từ ngày ông đi tù về bằng chiếc xe bán bánh mì giò chả này. <br />Bây giờ căn nhà đã thành tiệm thực phẩm và bánh mì Nhiên Hương khang trang và tươm tất hơn năm tôi ghé 2011 rất nhiều.<br />Tôi thuộc thế hệ con cháu, nên khi nói chuyện, tôi gọi ông bằng chú. <br />Lần ấy, ông tiếp tôi rất thân mật, niềm nở nhưng không kém phần nghiêm túc. <br />Ông có nhấn mạnh rằng, sau 36 năm, đây là lần đầu tiên ông tiếp người lạ, từ ngày 30 tháng tư năm 1975, ông không tiếp xúc ai hết, kể cả các giới truyền thông, báo chí, nghệ sĩ, ca sĩ là những người ngày xưa đã từng quen biết ông hay khán thính giả ái mộ và thương mến ông. <br />Vì có sự giới thiệu đặc biệt của cô Bích Huyền, ông mới tiếp tôi. <br />Ông có nói thêm rằng sở dĩ ông không tiếp xúc hay cho ai phỏng vấn vì ông rất e ngại, dè dặt trong việc tiếp cận hay ngoại giao và ông muốn sống yên thân đừng ai nói hoặc nhắc tới ông nữa. Ông sợ sự liên hệ hay tin đồn không đúng lan rộng, bất lợi cho ông để tránh những rắc rối phiền phức sau này.<br />Thật ra trước đó vào mùa xuân Bính Tuất 2006, trong chương trình phát thanh Nghệ Sĩ và Đời Sống do Trường Kỳ thực hiện ông đã dành cho đài VOA một cuộc phỏng vấn rất lý thú và đầy đủ về cuộc đời binh nghiệp và âm nhạc của ông. <br />Ông cũng không quên kể nguyên do và động cơ khiến ông sáng tác những tác phẩm như "Chiều mưa biên giới, Phiên gác đêm xuân, Hải ngoại thương ca, Thiếu nhi hành khúc ...v..v..”., trong cuộc phỏng vấn của Trường Kỳ này.<br />Tôi bày tỏ lòng ngưỡng mộ của tôi với những sáng tác của ông trước năm 1975, về cuộc sống hay những mối tình của những người trai thời chiến, đã chiến đấu hy sinh cho đất nước trong các ca khúc trên. <br />Ý định của tôi là gặp gỡ tác giả để hiểu thêm về tác phẩm, hầu viết một bài về ông cho đúng đắn và trung thực, trước khi buổi tưởng niệm diễn ra. <br />Ông và tôi nói chuyện rất tương đắc về âm nhạc, tác phẩm của ông và những ca sĩ đã trình bày nhạc của ông thế nào và ra sao. <br />Tuy nhiên ông vẫn dè dặt dặn tôi phải cẩn trọng vì ông không muốn gặp rắc rối kẻo lụy cho ông và người nhà.<br />Về đến Hoa Kỳ, tôi bắt đầu viết thì ông gởi điện thư bảo tôi, thôi đừng viết, vì ông muốn mọi người quên ông đi, ông không tha thiết gì nữa, nên đừng nhắc đến tên ông. <br />Tuân theo ý nguyện của ông, tôi xếp lại và thầm cảm thương cho một người nhạc sĩ tài hoa chịu nhiều bất hạnh, giờ bệnh tật triền miên mà không muốn ai nhớ đến mình nữa. <br />Có lẽ ông nghĩ đúng, biết đâu những hệ lụy của cái tài danh mang đến cho ông nhiều bất lợi hơn là thứ tiếng tăm hư ảo của người đời. <br />Tuy nhiên, ông quên một điều là ông còn có một số lượng rất lớn người trong và ngoài nước vẫn còn mến mộ, yêu, hát, và rung động chân thành khi nghe những chim Sơn Ca ngày cũ hát nhạc của ông. <br />Những Hà Thanh, Thanh Tuyền, Thái Thanh hay Trần Văn Trạch, Duy Trác... những giọng hát thiết tha, đầy cảm xúc trong "Chiều mưa biên giới, Mấy dặm sơn khê, Khúc tình ca hàng hàng, lớp lớp, Hải ngoại thương ca, Nhớ một chiều xuân..." đã cho các tác phẩm của ông một chỗ đứng trang trọng nhưng riêng biệt trong con tim những thính giả mến mộ.<br />Khi hỏi đến sức khoẻ, ông bảo, ông bị đau bao tử kinh niên, đau tai, thấp khớp và cao máu, những thứ này hành hạ ông thường xuyên từ khi đi tù về. <br />Tôi liền hỏi lý do tại sao ông không qua Hoa Kỳ định cư theo chương trình HO. <br />Ông bảo sau khi vào tù 9 năm, vì bị bệnh nặng sắp chết nên ông được trả về với lý do: “Đương sự bị bệnh sắp chết, nên cho phép gia đình đem về nhà chôn cất!” chứ không phải họ tha vì lý do chính trị. <br />Khi về đến nhà, ông được cô Nguyệt Thu và gia đình chăm sóc, thuốc thang mãi và có lẽ vì chí khí kiên cường dũng mãnh lắm, ông mới sống lại được.<br />Đến khi có chương trình H.O., chính phủ Mỹ có gởi giấy báo cho ông biết về chương trình, ông trộm nghĩ, mình đã già lại bệnh hoạn thế này, qua Mỹ làm gì, vả lại đời sống ông cũng tạm ổn định bên người thân nên từ chối ra đi. <br />Họ có gởi giấy cho ông nhiều lần hỏi ông đã suy nghĩ kỹ chưa? <br />Ông quyết định chọn giải pháp ở lại, với lý do gia đình không muốn đi, nên ông ở lại với gia đình.<br />Sau này khi Paris By Night có ý định mời ông qua Mỹ để thực hiện cho ông một chương trình dành riêng cho dòng nhạc của ông, ông lại gặp rắc rối trong vấn đề thủ tục. <br />Chính quyền chỉ cho phép ông đi trong 15 ngày mà chương trình họ mời cần đến ít nhất là 1 tháng. <br />Thời gian 15 ngày không đủ cho việc phỏng vấn và thực hiện thu hình..v...v... <br />Có người ngỏ ý bảo lãnh ông qua Canada rồi sau đó sẽ qua Mỹ. Paris By Night sẽ tổ chức show ở đó, vì ở Mỹ còn rất đông người yêu nhạc ông, việc thu nhập mới cao hơn được. <br />Ông bảo tôi, ông có khí phách của một người nhạc sĩ ngày xưa đã từng từ chối đi Mỹ theo chương trình H.O., rồi bây giờ lại đi đường vòng như thế còn gì khí phách ngày xưa nữa. <br />Sau họ có mời ông nhiều lần ông đã từ chối không đi.<br />Ông tâm sự tuy mất cơ hội được có mặt và tiếp xúc cùng đám đông, vẫy vùng trong thế giới âm nhạc mà ông yêu thích nhưng ông cam chịu. <br />Có lẽ vì ông muốn tâm được an bình, không phải lo lắng sợ sệt, bỏ danh lợi ngoài thân và yên phận trong tuổi già. <br />
<p class="container-item" style="text-align: center"><img src="https://www.tkaraoke.com/wp-content/uploads/2026/06/nguyen-van-dong-2.jpg" /></p>
Nhà văn Chu Tất Tiến là 1 bạn tù được ông nhận làm đệ tử kể tôi nghe, một trong những lý do chính là ông không muốn phải xin xỏ, lạy lục, đi lên đi xuống với chính quyền, đòi thêm thời gian, vì dù gì ông còn cái khí tiết của một người sĩ quan quân lực ngày xưa. <br />Ông có bảo Chu Tất Tiến rằng “Anh ghét phải đi lạy lục, xin xỏ, rồi nghe hạch hỏi tra vấn, làm mất hết khí phách của mình”.<br />Trong lúc vui chuyện, ông kể về thời gian còn trong trại tù ở Suối Máu. <br />Ông bệnh nhiều lắm nhưng được các bạn tù thương mến và giúp đỡ ông rất nhiều vì họ biết tiếng ông, và tìm cách giúp ông. <br />Nhắc đến trại tù Suối Máu, trong một bài viết cho NS Nguyễn Văn Đông của nhà văn Chu Tất Tiến kể chuyện ở tù với ông có đoạn :<br />“Em nhớ lại thời gian khi còn trong tù, anh chỉ dẫn cho em từng nốt nhạc vọng cổ, và vì lúc đó anh bệnh nặng quá, nên sự cố gắng dậy bảo của anh làm anh ứa máu, em đã sợ hãi mà ngăn anh lại: “Thôi! Thôi! Anh nghỉ đi! Đừng nói nữa! Máu chẩy ra miệng anh kìa!” Anh lắc đầu, lấy vạt áo tay chùi máu miệng, và nói: “Không ngừng được! Anh phải dậy em bây giờ! Anh không biết lúc nào anh chết, nên phải truyền hết kinh nghiệm cho em, kẻo mai mốt anh chết, thì không có người tiếp tục!” <br />Và cứ thế, bất chấp sức khỏe càng ngày càng sa sút, máu cứ chẩy ra ngoài miệng, anh đã dậy cho em từng câu nhạc Vọng cổ, từng cách viết kịch bản cho một vở tuồng cải lương, cổ nhạc. <br />Vì các đốt ngón tay anh đã bị chất vôi phù lên, cứng ngắc, không sử dụng được, anh đã ngồi xổm trên chiếu, kẹp chiếc bút chì vào giữa ngón chân cái và ngón kế tiếp để vẽ lên các nốt nhạc to bằng quả trứng gà, cũng như các tiết tấu và kết cấu từng câu nhạc, thật công phu vô cùng. Em biết là viết như vậy, anh đau lắm và vất vả lắm, nhưng anh vẫn kiên trì truyền hết kinh nghiệm cho thằng em kém cỏi này và cũng vì biết nỗ lực của người Thầy như anh thật là hiếm có trên đời, nên em đã cố gắng làm vui lòng anh bằng cách sáng tác các bài ca Vọng cổ, cũng như các bài tân nhạc rồi hát cho anh nghe, để thấy anh mỉm cười, mãn nguyện là em mừng. <br />Dĩ nhiên, khả năng của em không đủ để theo kịp sự dậy dỗ của anh, khiến có vài lần anh nhăn mặt, mắng: “Em cứ có cái tật phăng-tê-di! Không chịu theo khuôn phép gì cả! Hòa âm gì kỳ cục thế! Viết lại!” <br />Để sau khi em sửa lại rồi, anh vẫn lắc đầu, thở dài: “Thôi! Cái tật ẩu không bỏ được!” rồi anh lại gật đầu, cười mỉm: “Thế mà lại hay! Mỗi người sáng tác đều có những cái riêng của mình, không ai giống ai.”<br />Phải nói rằng không những Nguyễn Văn Đông có cái khí tiết của một người lính VNCH mà còn có cái lòng tận tụy của một người thầy đam mê với âm nhạc, dạy học trò tới thổ huyết mà vẫn không chịu ngừng đến nỗi , Chu Tất Tiến tả:<br />“…, anh chỉ có thể nằm trên một miếng ván nhỏ có gắn bánh xe do anh em cùng tù làm cho anh, để anh lấy tay đẩy miếng ván trôi đi, y như một người bị què cụt sắp chết. <br />Nhìn hình ảnh đó, anh em đều sa lệ. <br />Còn đâu người hùng năm xưa? Còn đâu hình dáng người nhạc sĩ với cây đàn và những bản nhạc tuyệt vời, hát mãi không chán?"<br />Đám tang ông diễn ra đơn sơ vì có lẽ ông sống khép kín không tiếp xúc với ai và không cho phúng điếu vì hai ông bà không có con, sợ không ai trả lễ.<br /><br /></div>
<p class="container-item" style="text-align: center"><img src="https://www.tkaraoke.com/wp-content/uploads/2026/06/nguyen-van-dong-3.jpg" /></p>
<div style="text-align: right"><strong>Theo TRỊNH THANH</strong></div>]]></content:encoded>
                        <category domain="https://www.tkaraoke.com/forums/"></category>                        <dc:creator>Mưa Đêm</dc:creator>
                        <guid isPermaLink="true">https://www.tkaraoke.com/forums/tu-lieu/nhac-si-nguyen-van-dong-va-nhung-dieu-chua-noi-het/</guid>
                    </item>
                                                </channel>
        </rss>
        